Giang hồ đồn đại quán bia hơi vỉa hè cạnh Relax mới trương biển: Nghỉ APEC đến 22/11.
Tạm thời Gasenngo đương đầu với toàn cầu hóa bằng cách uống bia hơi Cổ Nhuế.
Giang hồ đồn đại quán bia hơi vỉa hè cạnh Relax mới trương biển: Nghỉ APEC đến 22/11.
Tạm thời Gasenngo đương đầu với toàn cầu hóa bằng cách uống bia hơi Cổ Nhuế.
9:30 sáng, số 2 Cổ tân:
- Alo, chị Hương vật liệu xây dựng bờ sông ạ - điều người vào chở cho em ít phế liệu đi đổ nhé, nhà vừa mới đập cái bể nước.
- Ối em ơi, không được đâu, dạo này đang APEC, chị mà cho xe thò vào phố là bị tóm ngay
- Thế tầm nào làm được hả chị
- À, cứ sau 22/11, họp xong thì lại vô tư, nhá
- Dập máy, lẩm bẩm chửi đ.m APEC với chả Apéc. Không đổ được phế liệu thì đầy nhà toàn gạch với vữa, sơn trát qué gì nữa. Lại cho thợ nghỉ 1 tháng.
Gasenngo lại đau hết cả người vì toàn cầu hóa
Bia hơi vỉa hè LTK, chiều 19/10/2006.
Khách: kê thêm cho một bàn ra góc này cho rộng nhá, cho 4 bia to, 1 chả nhái.
Chủ quán: ấy ko được em ạ, dạo này đang APEC , họ làm gắt lắm. Ngồi dẹp dẹp vào đây hộ anh
Gasenngo ngồi một lúc mới nghĩ ra mối liên hệ tinh vi giữa Hội nghị Châu Á - Thái Bình Dương và bia hơi vỉa hè Hà Nội. Ở quán Relax bên cạnh, mấy em cờ vờ vẫn lượn lờ thong thả như mọi hôm. Mình cũng muốn vào thực tế xem toàn cầu hóa có ảnh hưởng đến chị em ntn, nhưng đang đi với vợ nên lại thôi.
Là một nhà khoa học đồng thời là một người chồng, không phải lúc nào bạn cũng có thể "cách vật trí tri" một cách hoàn toàn triệt để.
Biết nói gì về Newcastle. Là nơi các cô gái Gióc Đì tối tối mặc váy bò áo hồng, đeo khuyên tai to bằng cái bánh xe thường vẫn say sưa nằm hát trước của nhà Gasenngò ư. Quả thật đây không phải là tiêu chuẩn cho một thành phố thanh nhã. Nhưng như HA nói " nó cục mịch như cục than, thô lỗ như công nhân than, láu lỉnh như trẻ con than". Qua 3 năm Gasenngò đâm ra lại thích Newcastle, thế mới bỏ mẹ.
Biết nói gì về Geomatics lab, nơi các câu chuyện trong 3 năm qua gắn với việc đo đạc trái đất bằng những cách hết sức phức tạp - rồi bỗng nhiên mọc ra một thứ gọi là Google Earth. Thế là công việc của chúng tôi bỗng nhiên trở nên hết sức bình dân, bây giờ hễ nói đến nghề Geomatics, người ta lại bảo, à giống Google Earth chứ gì. Còn lâu nhé, nếu giống được Google Earth thì đã thầu giầu.
Biết nói gì khi buổi sáng cuối cùng ở Newcastle, khi trời lại không mưa và lạnh như dự tính để Gasenngo có thể mặc áo len và áo khoác nhằm giảm trọng lượng hành lý. Hóa ra lại nắng đẹp và trời xanh. Nếu là một ngày khác thì Gasenngò đã vác vợt ra Leazes park đánh tennis.
Ừ, "anh ra đi nơi này vẫn thế", các cháu thiếu nhi cuối tuần này vẫn sẽ đánh tennis ăn buffet Tàu, sau đấy ra chỗ anh William Hiền lĩnh tiền, hoặc nộp tiền, rồi đi đánh Snooker. Ở quán Snooker có 1 em Tầu thường trực ngồi ở Slot machine, lần nào bọn mình đi cũng gặp em đấy đang miệt mài nhét xèng bấm nút, vừa chơi vừa hút thuốc với một vẻ hết sức chán chường.
Cả bọn cứ nghi nghi không biết em đấy có phải cò mồi không, nếu đúng như thế thì quả là phí phạm vì em ấy khá xinh. Nói theo ngôn ngữ HN những năm 90s thì thật là đem "cò gỗ mổ cò inox".
Weekend này mình cũng đi đánh snooker, đánh tennis với HA nhà mình, có thể sẽ cho Mốc ra nhặt bóng. Mốc mới được đổi tên là Mộc, HA bảo gọi tên xấu thế cho nó dễ nuôi. Đánh tennis ở Hà nội, cần gì phải nói nhiều

Every once in a while, when we were under the stormy rain somewhere in a jungle of Vietnam, when we were all dying for a dry place and a hot tea or better a traditional spirit "cuoc lui" - our fieldguide, often a local farmer, would smiled happly and said: "it's good for the rice".
It's of no difference here in England - the only exception was that instead of rice, people here would say winter wheat or spring barley. That's what Peter, the farmer in Peterhead where we did our field survey last summer, have been waiting for long. He would be very happy now.
So it's was raining this morning in Newcastle as the summer approaching its end. Just a very light rain which would last for whole day. Normally I don't like the rain so much, but in this particular morning I decided to have my umbrella off and school off to wander the city center one of the very last time. Just to be a little more being in England. I'm going home in less than 10 days.
It was 3 years since I came to Newcastle and I didn't finish my Ph.D yet. Not the best productive way using the time. I know if I would had been worked very hard I would have pass the viva by now. But so far most of my friends in the Lab were in the same stage of writing up so I guess I have been worked hard and productive as everyone else. Some time you have to take it easy and let the story written by itself, some time you have to take a time off to enjoy a rain which will never come the same.
Neither in a Vietnamese jungle nor an English city, thing will never been the same, life will never been the same. Every once in a while, when you was young and bright.
Ehem` dao nay cong nhan minh sen' u' chiu duoc ;-)
While waiting for a train at Cambridge station, I feel the need to go to toilet. So I started to look for restroom sign. Just by then I noticed that: it take a gentlemen to go to toilet - yes GENTLEMEN in capital letter. Though according to Cambridge Dictionary which define gentlemen as: " A well-mannered and considerate man with high standards of proper behavior", 99% us, including myself, are real bastard most of the time. But thanks for the civilization urban life, we manage to be GENTLEMENT a couple of time a day just by getting rid of our shit - at the end this is a process to make us more clean isn't it!
For famer who live in countryside, they are confident enough to be gentlemen just wherever they want. I like farmer.
Hôm nay là Bank Holiday. Mình vẫn giầy dôn anh dận, ô tây anh cầm tự rước mình đến trường, trong balo chẳng có gì, chỉ có một mẩu bánh mỳ con con. Ngân hàng đóng cửa, siêu thị đóng cửa, nhà ăn đóng cửa, ko mang bánh theo thì ứ có gì ăn. À quên, kể ra thì cũng có sô cô la và bim bim mua ở Vending machine, nhưng ăn cái đấy khát nước bỏ mợ, lại phải uống cola. Con người lịch sự đứng đắn chỉ nên uống trà, ai lại "Cô ca cô la nhé, ờ hớ".
Đi ngang qua công viên gặp em Tầu, bồ của chú Tầu, vốn là room mate của chú Tầu bạn mình, em vồ lấy mình bắt chiện rất vui vẻ, lại còn rủ mình đi phố. Chả là hôm qua mình đang đánh tennis thì thấy 2 anh chị ra sân chầu, để giữ phép lịch sự mình mời vào đánh cùng. Nói chung làm người tốt thường là phải chịu thiệt thòi, em Tầu hóa ra ko biết đánh, nhưng tay lại rất khỏe, ve quả nào cũng vừa cao vừa xa, cả 3 đứa chỉ hùng hục chạy đi nhặt bóng cũng đủ toát mồ hôi. Mình đành chỉ điểm cho em một vài thế cơ bản, chủ yếu là để bảo vệ sức khỏe cho anh em. Đánh lờ vờ được một lúc thì 2 thằng VN bấm nhau chuồn vì đánh chán quá. Nói chung thì phí nửa buổi chiều để entertain cho bạn gái của thằng bạn của thằng bạn cũng là hơi quá xa xỉ.
Hôm qua mình đã lịch sự rồi nên hôm nay quyết tâm làm người đứng đắn. Bảo em Tầu là anh bận lắm, phải vào trường nghiên cứu khoa học. Vợ mình vẫn bảo mình là người vô dụng - công nhận đúng, nhưng dù sao làm người vô dụng bận rộn cũng còn hơn làm người vô dụng đi chơi phố.
Đợt hè mình có đi Peterhead ít ngày cuốc đất phục vụ Mr. M* và công nương Diana, thế mà thế nào gửi ảnh về nhà trên Quang trung lại bảo là Việt Anh đi mua đất ở Scotland, làm mình cảm thấy rất xấu hổ. Căn bản là cả một mớ ảnh chả có cái nào chụp mặt, toàn chụp mông nên mọi người tưởng mình gửi ảnh về để chào hàng đất cát. Dạo này già rồi, nhiều lúc ứ dám nhìn thẳng vào vào sự thật.
Nếu ai chưa biết Peterhead ở đâu thì đây là một thị trấn nhỏ ở Aberdeenshire. Tuy nhỏ, nhưng là chỗ ăn ngủ nghỉ của các anh giai BP và Shell khai thác khí đốt ở biển bắc, kiểu như Vũng tầu nhà mình, nên cũng không đến nỗi quá lạc hậu.
Đi Peterhead bằng ô tô, 3 anh em trên một chiếc Land Rover, đi thuê. Trường ở đây nghèo, chả có ô tô riêng, đi đâu toàn phải thuê, không được sang như các CQ ở nhà. Trời tối đường vắng thỉnh thoảng cũng có tý đồi núi, như đường lên Tây Bắc quanh co, làm mình lắm lúc tưởng như sắp đến Sơn La, tự nhiên lại thèm ăn măng lay chấm muối ớt. Ở UK cũng có món măng chua đóng hộp, thỉnh thoảng anh em mua về nấu cá cho đỡ nghiện.
Đến Peterhead xong hàng ngày việc của 3 thầy trò chỉ là cắm GPS ra ruộng, 1 thằng ngồi canh cho bò nó khỏi húc đổ, 2 thằng đi đào đất. Thỉnh thoảng lại có 1 chú nông dân Scot ra hỏi bọn mình làm gì, thế là lại phải giải thích, là bọn tao là English và Vietnamese đến đây để nghiên cứu đất - bọn tao ko phải dân Wale đâu, ko phải Irish đâu, ko định abuse bò với cừu của bọn mày. Mà nói xong cả 2 bên đầu chã hiễu gì, nói chung rất là boring. Tối về thì dắt nhau đi ăn haggis, uống 1 ly single malt rồi đi ngủ, nói chung rất là êm đềm.
Đến hôm cuối cùng thì cả bọn trải chiếu để đợi các đồng chí phi công bay qua. 3 cái chiếu rộng 10mx10m mỗi cái nặng 30 kg làm anh em trải xong cũng vẹo cả lưng, nói chung là làm việc nhiều khi cũng mệt hơn chơi. Nghĩ lại bà con nông dân Scot nhiều đất thế này thì cũng vất vả. Thôi chả mua đất nữa
Mr. M* is my 1st supervisor, actually the 2nd, because the 1st should be a professor - but since professor always busy conferencing, so 2nd become 1st, as usual.
Mr. M* is from Wale. There was rumours that Wale people have relation with sheep, in an un-healthy way. But I don't believe that, at least for M*, simply because his is so big. A cow may be more appropriate then.
So Mr. M* is a huge guy, and look like Hagrid, the key keeper, except that his favourite wearing is a red sailing jumper. Apart from his geek aprearance, Mr. M* have some expensive leisure, including sailing around Icland and collecting fine wine. Mr.P*, our head of school, have good experience with him last year, when he asked M* to select a really good wine for our Chrismas dinner. The wine turn out to bee very good, actually too good that Mr. P will remember the wine bill for a very long time.
At the beginning I have difficult with his Wale English, left alone the fact that I can't see his mouth which is hiding deeply under his bushy beard. But luckily, there are something called acronym, and there was not so many acronym in our ology - so we find way to talk. A typical conversation would be like this:
Just ordered a bunch of new "ảnh triết". At the first glance it look very "triết", as "triết" as any other time. Since the image doesn't make any sense, I will try to add some sense into this, add some color and try to persuade people who never been there to belive in my interpretation.
That's how we make "ảnh triết". That's how our field of ology work.
Still a bit worry about the money because I'm not sure how much it gonna cost this time. ESA is elite enough to avoid an online payment and online data distribution system, so it's make me a hard time to know how much I have to pay them and even harder to actually give them money (Japan and US scientist are much better in make it comfortable for user to pay them, some time too comforatable).
Well ESA do have an online ordering, using email. Belive me using email and phone. You browse online image catalouge, write down image ID and email them what image you want to buy, or you can call them. In a way I like this system, you talk and write to a reall person, Ms. R, who seat on ESA headquater in Rome to answer your question, rather than an answering machine. Some time my order is late, it's because Ms. R having her holiday in Sicily. What a luxry.
So you send your order to Ms. R, wait for sometime and they will send a your CD and a bill printed nicely on designer'class paper, separately. Till now, I get all the CD, though a bit slow, but no bill so far. If all of the sudden, a big fat bill arrive, Mr. Hagrid and Mr. D* won't be happy. I wont' be happy too.
So for the sake of EU Ology elite I would have my finger cross until my 2006 finance cleared. Only 1 month to go
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2006/08/3B9ECF84/
lẽ ra quéo thèm nói, nhưng bọn 4` này làm mình xì trét đíu chịu được. Thế này thì tổn thọ cháu bé quá.
Xin lỗi cả nhà mình chửi 1 câu: DCM bọn bồi bút
2:00 am. Vẫn chưa viết xong paper. Đã ăn hết 1 cái mỳ bò vi sóng, uống đến cốc cà phê thứ 4. CN hết sữa, nên chỉ có cà phê đen, ngòm ơi là ngòm.
Mình trộm có một mơ ước là sau này mình cũng được hướng dẫn các cháu thiếu nhi, các cháu thức đêm viết paper, mình chỉ "Khắc Huề" mấy phát thế là cũng có bài. Có anh gì da đen mà có 1 câu gì nổi tiếng: I have a dream ...., anh đấy chết lâu rồi, mà nước Mỹ vẫn chưa có tổng thống da đen nào cả - vô địch đấm bốc da đen thì có nhiều rồi. Mình cũng chỉ có một mơ ước nho nhỏ là bây giờ được đi ngủ, thế mà có được đâu.
Dạo này mình có hơi bị nhiều dream, ko biết có phải triệu chứng của midlife crisis?
Another day, another birthday. I'm another year older today, 32 this time. Happy birthday to me.
D* is my 2nd supervisor. By 2nd I mean we only meet 2 times a year, each time I show him some "ảnh triết". By supervisor I mean someone who learn from you, and benefit from your writing. D* do A-ology while I do B-ology, so I do give him something news everytime we meet. He also suggested me to read on C-ology, which is new for both of us. So I read C-ology and give D* summerize information. My wife also like briefing, sometime she want a whole story in ONE WORD, so it give me a really hard time.
Well D* is a cool guy. He is the only one in the department who wear linen suit, and use Mac computer. Also he is at US all the time. In England if you go to US every couple of month, you are cool - may be you are not the most cultured man, but you are important.
D* is important because he wear linen suit, and he go to America.
Today we have a discussion on how to keep communicate when I back to Hanoi. By email of cause. But D* said he saw his daughter use Skype and it work pretty well.
I told him that Skype is ban from school network for security reason.
He said if it work for his daughter then it should be SAFE, what on earth could hurt 2 man if it not hurt a little girl. He will bit the shit out of IT guys until we can chat over Skype in the office, and he noted it down in his book.
For this reason, I think D* is cool. My 1st supervisor is also cool, but in another way. May be I will write about him on another post. For the moment I will only tell you that he looks like Hagrid - the key keeper. Mr. Hagrid is on a trip to Iceland, so I can have a relaxing weekend.
Tối qua cho Mốc đi Highland Coffee ở Vincom. Nó hoạt bát hẳn lên, đỡ ngố. Thấy 1 con bé mặc váy buộc tóc, cứ mon men chơi với nó. Lúc sau nó không nhìn thấy cái cửa kính, đâm sầm vào, trán sưng lên đúng bằng nửa quả ổi.
Cuối tuần lại cho nó đi giải ngố tiếp đây. Hihi.